Trần Hưng Đạo/Sự trỗi dậy của chủ nghĩa dân tộc Việt Nam / Liam Kelly/ Trịnh Ngọc Linh dịch

Nghiên cứu Châu Á hiện đại 49, 6 (2015) trang 1963–1993. C Cambridge University Press 2015 doi:

10.1017 / S0026749X14000183 Lần đầu tiên xuất bản trực tuyến ngày 24 tháng 3 năm 2015

Từ tấm gương đạo đức đến anh hùng dân tộc: Những bước chuyển mình của Trần Hưng Đạo và sự trỗi dậy của chủ nghĩa dân tộc Việt Nam (phần ½)

KELLY LIAM

Khoa Lịch sử, Đại học Hawai'i tại Manoa, Hoa Kỳ

Email: liam@hawaii.edu

Trịnh Ngọc Linh Dịch

(Bản dịch mang tính chất tham khảo, nếu bạn muốn một bản dịch chuyên nghiệp hơn, vui lòng để lại bình luận hoặc email về chúng tôi với nội dụng: "yêu cầu dịch thuật" đến

baolinhkidiamond@gmail.com)

(Vui lòng không copy, không sử dụng chất xám của chúng tôi)

Trần Hưng Đạo (1228–1300), vị tướng Việt Nam đã dẫn quân đánh đuổi các cuộc xâm lược của quân Mông Cổ vào thế kỷ thứ mười ba, được tôn vinh trên khắp Việt Nam ngày nay như một anh hùng của dân tộc (anh hùng dân tộc ). Tuy nhiên, sự đại diện phổ biến này chỉ xuất hiện gần đây, được chế tác trong thế kỷ XX. Trước thời điểm đó, Trần Hưng Đao được tôn vinh trên các phương diện khác. Bài viết này sẽ xem xét chính xác cách mà Trần Hưng Đao được đại diện và được ghi nhớ trong các tác phẩm khác nhau - từ lịch sử chính thức đến văn bản tinh thần - giữa thế kỷ 15 và 20. Nó sẽ theo dõi sự biến đổi của những hình ảnh này theo thời gian và cho rằng chỉ đến đầu thế kỷ XX, Trần Hưng Đạo mới bắt đầu được coi là một anh hùng dân tộc. Trong phạm vi đề cập đến những chuyển biến trong cách thể hiện của Trần Hưng Đạo , bài viết này sẽ chứng minh những tư tưởng dân tộc chủ nghĩa hiện đại xuất hiện ở Việt Nam vào đầu thế kỷ XX như thế nào.

Giới thiệu

Trần Hưng Đạo , vị tướng đánh đuổi quân Mông Cổ xâm lược thế kỷ XIII, là một nhân vật lịch sử vô cùng nổi tiếng ở Việt Nam hiện nay. Học sinh học về những việc làm của ông, và các đường phố được đặt theo tên ông trên khắp đất nước. Ông luôn được thể hiện như một anh hùng dân tộc (anh hùng dân tộc ), một vị tướng anh hùng đã bảo vệ dân tộc chống lại ngoại xâm. Tuy nhiên, phổ biến như hiện nay, đó là một cách mô tả mới lạ về nhân vật Trần Hưng Đạo và cuộc đời của ông. Trong suốt hơn 700 năm kể từ khi ông qua đời vào năm 1300, những ý kiến khác về tầm quan trọng của Trần Hưng Đao đã chiếm ưu thế. Chỉ trong thế kỷ XX, vị trí anh hùng của dân tộc của ông mới xuất hiện. Để lập luận rằng một nhân vật lịch sử được xem theo những cách khác nhau trong quá khứ và chỉ trở thành một anh hùng dân tộc trong thế kỷ XX nên không ngạc nhiên, vì tất cả các học giả đã được “sản xuất” trong những thập kỷ gần đây về các chủ đề như phát minh truyền thống và tính hiện đại của chủ nghĩa dân tộc. Tuy nhiên, lĩnh vực lịch sử Việt Nam chậm áp dụng những ý tưởng này. Trong khi nhiều học giả ngày nay có thể nhận thức được rằng phần lớn những gì đã viết về lịch sử Việt Nam được trình bày qua lăng kính dân tộc chủ nghĩa, thì rất ít công việc đã được thực hiện để xác định chính xác lăng kính đó được tạo ra như thế nào và khi nào. Kiểm tra cách Trần Hưng Đạo đã được đại diện qua thời gian, và cách anh ta lần đầu tiên được biến thành một anh hùng dân tộc vào đầu thế kỷ XX, là một trong những cách làm này, và là trọng tâm của bài viết này. Với những hạn chế về không gian, điều mà bài viết này sẽ không thể đề cập đến là những thay đổi mà Trần Hưng Đạo được thể hiện như một anh hùng dân tộc trong suốt thế kỷ XX. Đó là một chủ đề sẽ còn phải chờ xem xét thêm, nhưng tôi sẽ kết thúc bài viết này với một số suy nghĩ về vấn đề đó. Chủ đề của bài viết này gần đây đã được nhà nhân chủng học Phạm Quỳnh Phương đề cập ngắn gọn trong chuyên khảo Anh hùng và vị thần của cô, về sự trỗi dậy quan tâm đến tín ngưỡng tôn giáo bình dân gắn liền với tinh thần Trần Hưng Đạo qua mấy chục năm.

Phạm Quỳnh Phương lập luận trong tác phẩm này rằng Trần Hưng Đạo luôn được xem như một vị anh hùng dân tộc và một vị thần. Trong một chương giới thiệu về Trần  chẳng hạn, cuộc đời và hình ảnh của họ Trần , bà cho rằng “Vị anh hùng dân tộc vĩ đại đánh thắng kẻ thù mạnh nhất trong lịch sử Việt Nam có nghĩa là sự sùng bái bao quanh anh, ngay từ đầu, là anh hùng dân tộc”. Tuy nhiên, theo thời gian, Phạm Quỳnh Phương lập luận rằng “chính trong thời thuộc địa, lần đầu tiên người Việt Nam tự khái niệm mình là người mang một quốc gia đặc biệt”, và kết quả là,  “Trần Hưng Đạo bắt đầu xuất hiện nhiều hơn như một biểu tượng của lòng yêu nước hơn là một nhân cách cụ thể”. Bà lưu ý thêm rằng cũng chính trong thời kỳ này, các thành viên của tầng lớp tinh hoa, chịu ảnh hưởng của các tư tưởng văn minh và tiến bộ của phương Tây, bắt đầu chỉ trích sự sùng bái nhà Trần Hưng Đạo như ' mê tín dị đoan' . Phạm Quỳnh Phương cũng lập luận, theo Shawn McHale, rằng vào đầu thế kỷ XX, 'Nho giáo không còn là một triết học chỉ dành cho giới chuyên môn, mà thay vào đó trở thành nền tảng của một thành ngữ thông dụng cho đời sống trí thức', và kết quả là sự biến đổi này, 'quan niệm của Nho giáo về lòng trung thành,' Tứ đức 'và' Tam phục '', mà giáo phái/ đạo phái Trần Hưng Đạo truyền bá, 'gây tiếng vang mạnh trong thời kỳ này'. Sau đó, trong thời kỳ hậu thuộc địa, và đặc biệt là ở Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, THĐ “đến để chiếm vị trí vinh dự nhất trong biểu tượng của nhà nước'.

 Phạm Quỳnh Phương thấy rõ, về mặt lịch sử, những thay đổi đã diễn ra trong nhận thức về THĐ và giáo phái của mình. Tuy nhiên, cô chỉ thảo luận ngắn gọn về những điểm này, vì trọng tâm chính của công việc của cô là về tín ngưỡng thờ Trần đương thời. Tuy nhiên, công việc của cô ấy đặt ra những câu hỏi quan trọng hàng đầu. Ví dụ, nếu chỉ trong thời thuộc địa, người Việt Nam mới bắt đầu ' tự khái niệm mình là những người mang một quốc gia đặc biệt', thì làm sao họ Trần có thể đã được xem như một 'anh hùng dân tộc' trước thời điểm đó?

Hơn nữa, những quan niệm của Nho giáo như Tứ đức và Tam tòng có liên quan gì đến việc sùng bái một vị tướng không? Và nếu những quan niệm này 'gây được tiếng vang mạnh mẽ' trong thời kỳ thuộc địa, thì chính xác chúng đến từ đâu, và chính xác thì chúng đã thay đổi như thế nào so với thời kỳ trước đó? Đây là một số vấn đề mà bài viết này sẽ giải quyết. Kiểm tra cách THD đã được thể hiện trong các tác phẩm từ thế kỷ XV đến đầu thế kỷ XX, bài viết cuối cùng sẽ chứng minh rằng THĐ không phải lúc nào cũng được xem như một anh hùng dân tộc. Đúng hơn, chỉ đến đầu thế kỷ 20, ông mới bắt đầu được thể hiện theo cách đó. Trước thời điểm đó , ông đã được viết về như một tấm gương đạo đức, một vị tướng địa phương trong một thế giới rộng lớn hơn, một vị thần có quyền năng cụ thể để chữa một số bệnh cho phụ nữ và một tinh thần khuyến khích mọi người tuân theo các giá trị của Nho giáo. Khi truy tìm những biến đổi này, rõ ràng điều mà Prasenjit Duara gọi là “sự thay đổi các biểu tượng” (superscription of symbol) đã diễn ra, như là những đại diện mới của THĐ không thay thế hoàn toàn những cái cũ hơn. Thay vào đó, một số ý tưởng được giữ lại trong khi những ý tưởng mới được thêm vào hoặc nhấn mạnh.

Tuy nhiên, nỗ lực vào đầu thế kỷ XX để đại diện cho THĐ với tư cách là một anh hùng dân tộc gây ấn tượng mạnh ở mức độ mà nó xóa bỏ những gì đã được nhấn mạnh trước thời điểm đó, và nó diễn giải lại quá khứ cho phù hợp với hiện tại. Hơn nữa, sự thống trị liên tục của các tư tưởng dân tộc chủ nghĩa hiện đại bắt đầu hình thành vào thời điểm đó đã khiến các học giả trong thế kỷ kế tiếp không thể thấy rõ đầu thế kỷ XX đã biến đổi như thế nào. Tuy nhiên, bằng cách lần theo những thay đổi mà THĐ đại diện của qua thời gian và xem xét cách thức ông được tôn vinh như một anh hùng dân tộc vào đầu thế kỷ XX, chúng ta có thể hiểu được cách thức và thời điểm các tư tưởng dân tộc hiện đại tồn tại ở Việt Nam.

Gương mẫu về đạo đức

THĐ lần đầu tiên xuất hiện trong lịch sử được ghi lại vì những hành vi mà ngày nay anh ta thường không được nhớ đến hoặc được tôn vinh là quan hệ tình dục trước hôn nhân và cản trở một cuộc hôn nhân sắp đặt.

Năm 1251, vị vua đầu tiên của nhà Trần , Trần Thái Tông , muốn gả công chúa lớn nhất trong cung của mình là Công chúa Thiên Thành cho một hoàng tử tên là Trung Thành. Sự kết hợp như vậy giữa các thành viên trong cùng một đại gia đình là có thể chấp nhận được, nhưng chúng phải do cha mẹ sắp xếp. Tuy nhiên, THĐ đã tự mình can thiệp trước khi cuộc hôn nhân này có thể diễn ra. Cụ thể hơn, anh ta lẻn vào phòng của Công chúa Thiên Thành dưới bóng đêm và quan hệ tình dục với cô. Đối mặt với kẻ đồng phạm, Trần Thái Tông chấp thuận cuộc hôn nhân giữa Công chúa Thiên Thành và THD . Nhà sử học thế kỷ XV Ngô Sĩ Liên không có gì ngoài những lời lẽ coi thường tình tiết này. Trong Đại Việt Sử ký Toàn thư ông trừng phạt/ lên án họ Trần vì đã không tuân theo các nghi thức thích hợp trong việc thực hiện hôn nhân này và cho rằng việc các thành viên trong cùng một gia đình kết hôn là một hành động đơn giản là không thể chấp nhận được.

Sau đó, vào thế kỷ XVIII, nhà sử học Ngô Thì Sĩ đổ lỗi cho hành động này của THĐ là do tuổi trẻ bồng bột và sự thiếu thận trọng cũng như những phong tục tập quán không đúng đắn của dòng họ Trần . Thật vậy, THĐ bất cẩn của Đao kéo theo những hành vi khác của họ Trần mà các nhà bình luận sau này cũng chỉ trích.

Và cuối cùng, vào thế kỷ 19, vua Tự Đức cho rằng kĩ năng võ thuật và tinh thần công dân của THĐ là mẫu mực, cũng như lòng trung thành và lòng hiếu thảo của ông. Tuy nhiên, vì ' hành vi đáng ghét' của anh ta ( xú hanh ), anh ta không thể được coi là một 'người hoàn hảo' ( toàn nhân ). Vì vậy, THĐ đã vấy bẩn tầm vóc của mình bằng một sự thất bại về đạo đức mà giới văn học trước thế kỷ XX không bao giờ được phép xóa bỏ. Tuy nhiên, đồng thời Trần cũng có những khía cạnh khác. Cuộc đời của THĐ mà chính những người đàn ông này cũng thấy đáng ca ngợi, và không gì hơn là lòng trung thành và lòng hiếu thảo của anh ta. Trong sách Toàn thư Đại Việt sử ký đánh dấu ngày Trần mất. Treo Ví dụ nh năm 1300, Ngô Sĩ Liên đã ghi lại nhiều câu chuyện khác nhau về những cuộc trò chuyện mà Trần THĐ được cho là đã bộc lộ những đặc điểm này trong suốt cuộc đời của mình. Một câu chuyện cho rằng khi Cha của Đạo đang nằm trên giường bệnh, ông đã yêu cầu con trai mình sẽ nắm quyền kiểm soát vương quốc vào một ngày nào đó, để thực hiện mong muốn của chính mình. Đao báo cảm thấy rằng đây không phải là cách hành động đúng đắn. Toàn thư Đại Việt sử ký toàn thư chép rằng Sau đó, Đao đã hỏi hai người hầu của mình về vấn đề này. Hai người đàn ông này lưu ý rằng khi nắm quyền kiểm soát vương quốc, anh ta sẽ đạt được sự giàu có bất ngờ nhưng sẽ bị hủy hoại qua nhiều thời đại. Hai người hầu nói thêm rằng họ thà chết với tư cách là người hầu của ông ta hơn là trở thành quan chức trong một chính phủ mới và do đó hy sinh lòng hiếu thảo và lòng trung thành của mình. Tương tự, một trong các con trai của Đao nói rằng không thể chấp nhận được việc giành quyền kiểm soát từ một gia đình cầm quyền khác, chứ đừng nói đến gia đình của chính mình. Tuy nhiên, một người con khác là Trần Quốc Tảng lại có quan điểm khác. Khi Trần Hưng Đao đặt vấn đề về nguyện vọng chết của cha mình, Trần Quốc Tảng nói rằng người sáng lập ra nhà Tống là một nông dân đơn thuần, nhưng sau đó đã lợi dụng thời thế thay đổi để nắm quyền thống trị đế quốc, từ đó ám chỉ rằng Đao cũng nên làm như vậy. Theo Đại Việt sử ký toàn thư, Trần Hưng Đao nổi cơn thịnh nộ và nói rằng 'Quan gian xảo là do con bất hiếu.' Sau đó, ông rút gươm định giết con mình, nhưng bị con trai cả ngăn cản. Do đó, Đao vẫn trung thành với nhà vua và ông khuyến khích những người khác cũng làm như vậy. Theo báo cáo, ông đã viết tài liệu cho binh lính của mình, chẳng hạn như một tác phẩm có tựa đề “Tóm tắt sơ lược về những chiến thuật bí ẩn của các nhà chiến lược quân sự” (Bình gia diệu kỳ lý yếu lược thư ) trong đó ông trích dẫn ví dụ về những người trong quá khứ đã trung thành phục vụ quốc vương của họ theo những cách cực đoan. Ông lưu ý, chẳng hạn, tại vương quốc Chu cổ đại, một vương quốc phát triển mạnh mẽ ở thung lũng Dương Tử trong phần lớn thiên niên kỷ đầu tiên , một người đàn ông tên là You Yu đã tự cho phép mình bị đâm sau lưng để bảo vệ nhà vua, và làm thế nào vào thế kỷ thứ ba , một quan chức quân đội tên là Ji Xin đã để cho mình bị kẻ thù bắt và giết chết để chuyển hướng sự chú ý để chỉ huy của anh ta, Lưu Bang, người sáng lập sau này của nhà Hán, có thể trốn thoát. Ngoài việc khuyến khích binh lính của mình trung thành phục vụ, Đao cũng chứng tỏ cho người khác thấy ý định trung thành của mình. Có một mục trong Toàn thư Đại Việt sử ký năm 1285 ghi rằng khi Đao hộ tống hoàng đế anh luôn mang theo mình một loại nhạc cụ được các thành viên trong quân đội sử dụng. Nó trông giống như một cây trượng bằng gỗ với một cái chuông ở cuối. Theo lời kể này, những người khác trong đoàn tùy tùng đã để mắt đến anh ta, tin rằng anh ta có thể làm theo lời khuyên của cha mình và sử dụng cây đàn này làm vũ khí chống lại hoàng đế. Nhận thức được những gì người khác đang nghĩ, Đao đã vứt bỏ chiếc chuông và chỉ mang theo cây gậy gỗ vô hại hơn để chứng minh cho mọi người thấy rằng mình không hề có ý định đó. Trong khi chúng ta không có cách nào để xác minh liệu những sự kiện như vậy có thực sự xảy ra hay không, đây là kiểu biểu diễn/ tình tiết sớm nhất mà chúng ta có về Trần HĐao . Qua những hành động được ghi lại về anh, không chỉ Đao thể hiện lòng trung thành của mình, nhưng trong con mắt của những thế hệ văn nhân sau này, ông cũng bộc lộ chiều sâu của lòng hiếu thảo của mình, vì trong tâm trí họ có mối liên hệ trực tiếp giữa hai đức tính này. Các tác phẩm như Kinh điển về đạo hiếu ( Classic of Filial Piety) (Hiếu kinh / Xiaojing), một văn bản thông dụng cho trẻ em học tập, ra đời từ thiên niên kỷ thứ nhất, đã nhiều lần nhấn mạnh mối liên hệ này với những câu như 'Người đàn ông mẫu mực đã phụng dưỡng cha mẹ bằng lòng hiếu thảo, do đó có thể chuyển lòng trung thành của mình cho quốc vương. ' Do đó, lòng trung thành với nhà vua được coi là biểu hiện của lòng hiếu thảo trong gia đình. Khổng Tử được cho là đã nói: “Nếu bạn tìm kiếm các quan chức trung thành, bạn phải tiến đến cổng của những người con hiếu thảo.” Đây cũng chính là điểm mà THĐ đã đưa ra những lời lẽ tiêu cực với đứa con trai đầy mưu mô của mình khi ông ta nói: 'Những quan chức bội bạc đến từ những đứa con trai bất hiếu.' Như vậy, bằng cách thể hiện lòng trung thành hoàn toàn của mình đối với quốc vương, họ Trần cũng thể hiện lòng hiếu thảo của mình. Do đó, cả hai đức tính này đều có mối liên hệ với nhau và thiết yếu, nhưng lòng trung thành với nhà vua là đức tính tối thượng. Lòng trung thành là đỉnh cao của một quá trình phát triển đạo đức bắt đầu từ việc vun trồng đạo hiếu trong gia đình. Hơn nữa, lòng trung thành cũng là phẩm chất quan trọng nhất cần duy trì để tồn tại và thịnh vượng trong một vương quốc tiền hiện đại được cai trị bởi một vị vua tuyệt đối. Do đó, không có gì đáng ngạc nhiên khi chúng ta thấy đức tính này được nhấn mạnh nhiều lần và được sử dụng để giải thích nhiều thuộc tính khác của con người. Chẳng hạn như trường hợp của Trần Hưng Đao, Ngô Sĩ Liên thậm chí còn cho rằng sự thành công của ông với tư cách là một vị tướng vì lòng trung thành của ông, như ông đã viết trong Toàn thư Đại Việt sử ký toàn thư: “Phải có tài mưu lược. và để trở nên anh dũng võ nghệ xuất phát từ việc luôn luôn ấp ủ trong lòng một cảm giác trung thành với lẽ phải. '

Vị tướng của vương quốc chúng ta

Trong khi lòng trung thành là mối quan tâm chính của những người viết sử và các văn bản khác ở Việt Nam trước thế kỷ XX, họ cũng thừa nhận những Thành tích rõ ràng của Đao trên chiến trường. Các chiến dịch mà ông lãnh đạo chống lại quân Mông Cổ đã được ghi lại một cách chi tiết, và ông được công nhận là một nhà chiến lược tài ba. Điều đó nói lên rằng có hai khía cạnh của việc khen ngợi: Những kỹ năng võ thuật của Đao đáng được ghi nhận. Thứ nhất là khả năng của ông như một vị tướng không bao giờ được xem xét tách biệt với những đặc điểm mà người viết về ông trân trọng, chẳng hạn như học thức, lòng trung thành và lòng hiếu thảo. Thứ hai là sự vĩ đại của ông với tư cách là một vị tướng thường được thể hiện bằng cách so sánh ông với hoặc kết hợp ông với những vị tướng nổi tiếng trong lịch sử 'Trung Quốc'. Những đánh giá sau đây của hai nhà văn học nổi tiếng nhất thế kỷ mười tám, Ngô Thì Sĩ và Bùi Huy Bích lần lượt minh họa cho hai điểm này. Hưng Đao trung thành, chính trực, khôn ngoan và dũng cảm. Hoàng tử Fengyang của nhà Đường đứng thứ hai sau ông. Ngoài các tác phẩm của mình, các kỹ năng dân sự và võ thuật của ông đã đặt tiêu chuẩn cho vô số chính thể. Và ngoài những thành tích của THĐ, chủ nghĩa anh hùng của anh ấy đã nổi tiếng ở hai vương quốc [đó là 'Trung Quốc' và 'Việt Nam']. Sức mạnh của ông có thể lật ngược sông và núi, có thể xua tan gió và sấm sét và gây ra sự sợ hãi trong lòng kính phục của Thiên tử [tức là hoàng đế Trung Hoa]. Lòng trung thành của anh ấy đã xuyên thủng mặt trời và mặt trăng, và sự chính trực của anh ấy đã làm lay động các hồn ma và linh hồn. So với Hoàng tử Fenyang, ông đã vượt xa hơn một bước lớn về việc duy trì lòng trung thành và kiên định với lẽ phải. Kinh dịch nói rằng '[người đàn ông mẫu mực] hiểu điều đó là phút và điều đó là biểu hiện. Anh ta nhận thức được điều gì là mềm và điều gì là cứng. Vô số người [do đó] nhìn vào anh ấy. ' Vì những [phẩm chất] này, Hưng Đao được hưởng điềm lành  và giữ vững danh dự. Do đó, ông thực sự có thể là một hình mẫu cho các quan chức trong suốt các thời đại. Người đời trước khen tướng giỏi chắc chắn sẽ nói đến Đao, và khi họ ca ngợi những học giả trong sáng, chắc chắn họ sẽ nói đến Thầy Chu Văn Trinh [nhà nho nổi tiếng thế kỷ XIV, Chu Văn An ]. Chưa từng có ai sánh được với họ. Hưng Đạo Đại Vương tài năng, đức độ, công lao và thành tích của Đao đã nổi bật qua các thời đại. Có lẽ chỉ có Thẩm gia nhà Đường mới có thể so sánh. Mặc dù các công trình lịch sử không được tường tận lắm, nhưng dù sao những thành tích của ông vẫn có thể được kiểm chứng. Hưng Đao xuất thân trong một gia đình danh giá, còn võ sư Văn Trình sống ẩn dật. Họ đã không đi theo con đường của các kỳ thi công chức. Tuy nhiên, những người ở các thế hệ sau, những người đã làm việc [cho chính phủ], đều có thể lấy hai điều này làm hình mẫu. Trong cả hai đoạn này, Trần Treo Đao được so sánh với cùng một người. 'Hoàng tử Phùng Dương của nhà Đường' và 'Đường thái giám' đều là đề cập đến Quách Tử Nghi, một vị tướng nhà Đường, người đã dẹp yên cuộc nổi dậy An Lộc Sơn và người sau này được coi là một trong những vị tướng vĩ đại nhất trong lịch sử 'Trung Quốc'. Tôi đặt chữ 'Trung Quốc' trong câu trích dẫn đáng sợ ở đây là Ngô Thì Sĩ và Bùi Huy Bích không phân biệt như vậy. Đối với họ, Quách Tử Nghi chỉ đơn giản là một vị tướng vĩ đại phục vụ một triều đại vĩ đại, và là người đặt ra tiêu chuẩn cho các tướng lĩnh khác khao khát. Hơn nữa, trong tâm trí của họ, Đao đã vượt quá tiêu chuẩn đó, và họ cảm thấy rằng điều này là do sức mạnh của những đặc điểm như lòng trung thành và phẩm hạnh đạo đức của anh ta. Vào thế kỷ thứ mười tám, những người hiểu biết đọc những bình luận này, giống như những người đồng cấp của họ trên khắp Đông Á, tin tưởng mạnh mẽ vào tầm quan trọng của phẩm hạnh đạo đức và lòng trung thành. Họ tin rằng những đặc điểm này là cần thiết để đạt được thành công trong bất kỳ nỗ lực nào , và đặc biệt là đối với những nỗ lực mà họ đã tham gia — học để thi công chức và phục vụ trong chính phủ. Đao đã đi theo một con đường khác, nhưng thành công của anh ấy cũng đến từ sức mạnh của những đặc điểm như phẩm chất đạo đức và lòng trung thành, và do đó anh ấy vẫn có thể phục vụ như một hình mẫu cho giới văn học. Trong khi Ngô Thì Sĩ và Bùi Huy Bích so sánh Đao với tiêu chuẩn được công nhận của Quách Tử Nghi để chứng tỏ mức độ vĩ đại của ông, các triều đại Lê và Nguyễn đã tạo ra một thiết chế để những người đàn ông này cùng tồn tại. Năm 1740, trong một nỗ lực nhằm tăng cường quyền lực và uy tín của nhà Lê, một lệnh đã được ban hành để phục hồi một số nghi lễ cổ xưa. Một thiết chế đã được xử lý do kết quả của việc này là Võ Miếu ( Võ Miếu ). Không rõ thời gian xây dựng võ miếu đầu tiên. Vào thời điểm lệnh này được ban hành vào năm 1740, dường như có nhiều võ miếu, vì lệnh này không nói gì về việc xây dựng những ngôi chùa như vậy, nhưng chỉ rõ rằng mỗi ngôi chùa phải được hỗ trợ bởi các huyện xung quanh nó, cho thấy rằng các ngôi chùa đã tồn tại nhưng có lẽ đã không được duy trì và không phải tất cả đều tuân theo các nghi lễ giống nhau. Lệnh này tìm cách tiêu chuẩn hóa các chế độ nghi lễ trong các đền thờ võ thuật trong vương quốc, và nó đã làm như vậy bằng cách quy định ai sẽ được tôn vinh trong các đền thờ. Nó nói rằng nhân vật chính được tôn vinh trong ngôi đền phải là Taigong , vị tướng đã giúp nhà Chu lên nắm quyền thời cổ đại. Cả hai mặt của ngôi đền sau đó được xếp bằng 18 nhân vật khác, tất cả những người mà ngày nay chúng ta sẽ gọi là các vị tướng 'Trung Quốc'. Lệnh sau đó nói rõ rằng Đao đã được vinh dự sau những con số này. Nhiều khả năng những ngôi chùa này có thể đã xuống cấp một lần nữa hoặc bị bỏ hoang trong cuộc nổi dậy Tây Sơn, vì võ miếu đã không được tái lập dưới thời nhà Nguyễn cho đến năm 1835, dưới thời vua Minh Mạng. Năm đó một vị quan trong Ban Nghi lễ truy tôn lên ngôi xin lập võ miếu. Vị quan chức này lưu ý rằng khi thành lập một vương quốc, cần phải tham gia vào cả giới văn nhân và quân đội. Cho đến nay, quan chức này lập luận, các vấn đề về văn học đã nhận được sự quan tâm mạnh mẽ, nhưng không phải là vấn đề quân sự. Vì vậy, điều quan trọng là phải quảng bá các giáo lý võ thuật để tạo ra một hình mẫu cho các thành viên trong quân đội thi đua. Tuyên bố này không hoàn toàn đúng. Sau khi nhà Nguyễn được thành lập vào năm 1802, một ngôi đền thờ Quan Vũ (còn được gọi là Quan Công, Guandi và Guansheng Dijun ) được dựng bên cạnh chùa Thiên Mụ ở Huế. Quan Vũ là một vị tướng sống vào những năm cuối cùng của thời nhà Hán và vào thời Tam Quốc. Vào thế kỷ 19, Quan Vũ đã trở thành nhân vật chính được tôn sùng võ thuật ở Trung Quốc trong nhiều thế kỷ, đã vượt qua Thái Đông về tầm quan trọng. Không ai không biết sự hiện diện của ông ở Việt Nam, vì cùng năm nhà Lê ra lệnh chuẩn hóa các đền thờ võ (1740), cũng ra lệnh xây dựng các đền thờ Quan Vũ bên cạnh các đền võ. Điều đó cho thấy, điện thờ Quan Vũ được gắn vào chùa Phật giáo năm 1802 rõ ràng không thể so sánh với lệnh mà Gia Long, vị hoàng đế đầu tiên của nhà Nguyễn, ban hành vào năm 1804 để hỗ trợ và điều chỉnh các nghi lễ tại nhiều Văn Miếu (Văn Miếu ) trên khắp Vương quốc. Có vẻ như sự mất cân bằng này mà quan chức từ "Ban Nghi lễ" đã nói đến vào năm 1835.

Để hỗ trợ lập luận của mình, quan chức này lưu ý rằng trong thời đại Khai Nguyên (731–741 ce ) của triều đại Đường Huyền Tông, nhà Đường đã thành lập một ngôi đền dành riêng cho Taigong. Vị quan này cho rằng sự kiện này đã tạo thành một tiền lệ mà nhà Nguyễn có thể noi theo. Sau đó, ông yêu cầu xây dựng một võ quán và chọn các danh tướng thời xưa và các quan chức có công với vương quốc để làm hình mẫu cho các thế hệ sau. Hoàng đế Minh Mang đã đồng ý với đề xuất này và ra lệnh xây dựng một ngôi đền dành riêng cho Taigong ở phía tây thủ đô. Ngôi đền này cũng là để tôn vinh những nhân vật nổi tiếng của 'Bắc triều' (Bắc Triều ) như Quan Trung, Trương Lương, Hàn Tín, Gia Cát Lượng, Lý Tịnh, Quách Tử Nghi và Nhạc Phi, tiếp theo là các nhân vật từ thời Minh Mã. ng chỉ đơn giản gắn nhãn 'Vương quốc của chúng ta' ( Ngã Quốc), cụ thể là Đao, Lê Khôi, và một số cá nhân trong triều đại hiện tại. Cuối cùng, các quan chức phải cúng dường ở đó hai lần một năm, đây cũng là thông lệ trong thời nhà Đường. Vì vậy, vào thế kỷ thứ mười tám và đầu thế kỷ thứ mười chín, địa vị của Trần Hưng Đao như một vị tướng kiệt xuất đã khiến ông được đưa vào các võ quán của nhà Lê và nhà Nguyễn. Tuy nhiên, ông chỉ đơn giản là một trong số rất nhiều cá nhân được tôn vinh trong những ngôi đền này. Theo niên đại, ông có thể là vị tướng ‘Việt Nam’ đầu tiên trong các ngôi chùa này, nhưng trong sơ đồ lớn hơn của các ngôi chùa tôn vinh các nhân vật ‘Trung Quốc’ trước ‘Việt Nam’, vị trí của ông ở xa trung tâm. Điều này càng xảy ra ở một ngôi đền triều Nguyễn khác mà ông được tôn vinh, đó là Đền thờ các vị vua kế vị (Lich Đai Đế Vương Miếu). Ngôi chùa này được thành lập bởi vua Minh Mạng vào năm 1823, theo một tiền lệ của nhà Minh. Những nhân vật chính được tôn vinh trong ngôi đền này là những người cai trị ‘Trung Quốc’ từ thời cổ đại, chẳng hạn như Fu Xi và Thần Nông.Theo sau họ là các nhà cai trị 'người Việt', từ Kinh Dương Vương, Lã Long Quân cho đến các vị vua thời Đinh, Lý , Trần và Lê. Những cá nhân cuối cùng được vinh danh trong ngôi đền này là những vị quan đã phục vụ tốt cho nhà vua và làm lợi cho dân chúng. Trong khi các ghi chép không sử dụng các thuật ngữ này, thì ở đây, ‘Trung Quốc’ lại đứng trước ‘Việt Nam’, với Trần Hưng Đao xếp thứ sáu theo thứ tự thời gian trong nhóm 15 quan chức và tướng lĩnh của ‘Việt Nam ’.

Vị thần tiềm năng

Mặc dù có người ca ngợi lòng trung thành và lòng hiếu thảo của Trần Hưng Đao và các triều đại Lê và Nguyễn đã tôn vinh ông bằng cách đặt ông vào các văn miếu của họ, nhưng vẫn có người xem Trần Hưng Đao theo cách khác, đó là một vị thần quyền năng. Những tín ngưỡng này dường như đã xuất hiện quanh khu vực Trần Hưng Đạo qua đời ở tỉnh Hải Dương. Một ngôi đền được dựng lên để tưởng nhớ ông tại một địa điểm gọi là Vạn Kiếp, sau đổi tên là Kiếp Bạc. Thời gian trôi qua, một số câu chuyện và truyền thuyết đã xuất hiện về Trần Hưng Đạo ở khu vực này. Thông tin này cuối cùng đã được ghi lại vào nửa sau của thế kỷ mười tám trong một văn bản có tên là Biên soạn bổ sung các ghi chú làm lúc rảnh rỗi (Công dư tiệp ký), một tác phẩm do một người tên là Trần Quý Nha, và trong một bộ lịch sử do Ngô Thì Sĩ biên soạn có tựa đề Những trường hợp mẫu từ Việt sử thông giám cương mục.

Theo Ngô Thì Sĩ, ở một thời điểm nào đó trước thời Trần Hưng Đao sinh ra, một phụ nữ ở tỉnh Hải Dương, là vợ của một thương gia từ tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc, nằm mơ thấy mình có quan hệ với một con rồng và con trai của bà sẽ gây ra rắc rối cho Vương quốc phương Nam. Thearch (Đế) nghe thấy điều này và ra lệnh cho một cậu bé bất tử màu xanh lá cây xuống trái đất để điều khiển anh ta. Sau đó, mẹ tương lai của Trần Hưng Đao một đêm nằm mơ thấy một chàng trai mặc áo choàng màu xanh lá cây ôm mình vào lòng. Sau đó, cô tỉnh dậy và phát hiện ra rằng mình đang mang thai. Về phần người phụ nữ đã kết hôn với một thương gia người Fujianese, cô ấy cũng mang thai và sinh ra một đứa con trai, người thực sự đã gây ra rắc rối cho vương quốc. Theo Ngô Thì Sĩ, ông tên là Nguyễn Bá Linh, làm tướng cho quân Nguyên xâm lược. Tuy nhiên, ông đã bị bắt và giết bởi Trần Treo Đao. _ Sau khi Nguyễn Bá Linh chết, hắn biến thành yêu quái ( tuy .) . Nếu phụ nữ tiếp xúc với con quỷ này , họ sẽ mắc bệnh. Đây được gọi là 'Phạm Nhan', và cách chữa duy nhất cho căn bệnh này là lấy và nằm trên một chiếc chiếu từ đền thờ nhà Trần . Treo Đao tinh thần. Một khi một người phụ nữ đã làm như vậy, con quỷ khiến cô ấy ốm yếu sẽ rời đi. Trong khi đó, tài khoản của Trần Quý Nha lại cho rằng cha của Nguyễn Bá Linh là người tỉnh Quảng Đông. Nó còn liên quan thêm rằng Nguyễn Bá Linh đã thi đỗ để trở thành một học giả ( tiến s˜ı ) dưới thời nhà Nguyên. Thông thạo bùa chú, Nguyễn Bá Linh vào cung nhà Nguyên để chữa bệnh. Trong khi ở đó, anh ta giao cấu với các cung nữ. Anh ta bị bắt và bị xử tử vì điều này, nhưng được ân xá với điều kiện anh ta giúp hướng dẫn quân Nguyên trong cuộc tấn công của họ vào miền Nam. Anh ta bị bắt, và khi Trần Treo Đao đang định trừng trị mình thì Nguyễn Bá Linh lại chế nhạo Trần Treo Đao bằng cách hỏi anh ta sẽ cho anh ta ăn gì. Đao tức giận đáp trả rằng Nguyễn Bá Linh có thể ăn t của phụ nữ có thai. Sau đó, dường như, sau khi chết, linh hồn của anh ta đi khắp đất và dẫm lên những phụ nữ đang mang thai, khiến họ mắc bệnh nan y. Tuy nhiên, cuối cùng, một phương pháp chữa trị căn bệnh này đã được tìm ra. Yêu cầu ai đó đến thăm Trần Treo Đao miếu, đổi chiếu mới lấy chiếu cũ ở miếu, rồi nằm chiếu cũ. Nếu một người phụ nữ làm điều này, cô ấy sẽ được chữa khỏi căn bệnh này. Mặc dù Pham là một con quỷ, nhưng dường như có một ngôi đền dành riêng cho anh ta. Trần Quý Nha than thở rằng 'cái miếu xa hoa' này ( dâm từ ) đã tồn tại 500 năm và không ai phá hủy nó. Tuy nhiên, ông không nói bất cứ điều gì chỉ trích về tinh thần của THĐ. Những người ghi chép thông tin về giáo phái này vào thế kỷ XIX cũng không. Một nhà văn thế kỷ 19 thậm chí còn bình luận tích cực về quyền năng của Đao như một tinh linh bởi lưu ý rằng trong khi các thành viên khác nhau của hoàng tộc Trần đã trở thành linh hồn sau khi chết, Tinh thần của Đao là mạnh mẽ nhất. Giới văn học này cho rằng khả năng đó là do Trần khi còn sống, Đao rất trung thành và hiếu thảo. Quả thực, giới văn học không những không lên án sự sùng bái THĐ, có bằng chứng cho thấy họ cũng tham gia vào nó. Trong bài viết ngẫu nhiên của anh ấy giữa những cơn mưa ( V˜u trung option bút ), học giả-quan chức đầu thế kỷ 19 nổi tiếng Pham Dinh Hổ đưa ra một ví dụ về điều này trong một bài tường thuật về một vị quan tên là Hoàng Bình Chính , một người đã thi đỗ khoa cử năm 1775 và cuối cùng làm học giả ở Hàn Lâm viện, một chức quan cung cấp văn học dịch vụ cho tòa án. Hoàng Bình Chính vì thế được học cao và là một thành viên của tầng lớp ưu tú. Anh cũng nhìn thấy những người trong mộng của mình. Đặc biệt, trong một thời gian, Hoàng Bình Chính thường mơ thấy một người phụ nữ xinh đẹp ăn mặc như cung nữ thường xuyên đến, họ sẽ vui vẻ bên nhau như vợ chồng. Lúc đầu anh ta nghi ngờ đây là một con quỷ, nhưng thời gian trôi qua và anh ta vẫn khỏe mạnh và không có vấn đề gì trong cuộc sống hàng ngày nên anh ta không còn thấy lạ nữa. Tuy nhiên, không lâu sau đó, vợ của Hoàng Bình Chính bị bệnh. Bệnh tình của cô trở nên tồi tệ và thuyên giảm một cách ngẫu nhiên như thể có thứ gì đó đang chiếm hữu cô. Hoàng Bình Chính cử người đến Va.n Kiếp làm mai phục ở miếu Đao và lấy một chiếc chiếu từ bên trong điện thờ để đặt lên giường vợ. Bệnh tình của cô sau đó nhẹ dần. Nhưng một thời gian ngắn sau, nó trở lại như cũ. Hoàng Bình Chính ban đêm nằm mơ thấy mỹ nữ nói: 'Ta không phải quỷ thần với người, vậy vua Hưng làm gì được tôi?  Sau đó câu chuyện tiếp tục đề cập đến những vấn đề không liên quan đến tinh thần THD. Tuy nhiên, điều quan trọng là nó chỉ ra rằng ngay cả các quan chức cấp cao của chính phủ cũng đã nhận thức được và tin tưởng vào hiệu quả của việc sùng bái ông. Chúng ta có thể hiểu rõ hơn điều này trong phần tái bút đối với một văn bản được biên soạn vào năm 1851. Được gọi là Dấu vết tài liệu về VaN Linh Shrine in Kiếp Bac ( Kiếp Bắc và Linh từ điển tích ), văn bản này tập hợp thông tin về Cuộc đời và chiến công của Đạo . Nó có một đoạn tái bút được viết bởi một ông Phạm Võng, lúc bấy giờ là trợ lý tỉnh ủy Nam Định. Phạm Vọng ghi lại rằng những năm trước khi viết tái bút, ông đã gần 50 mà vẫn chưa có con trai. Đây là lý do để lo lắng. Sự việc xảy ra, một nhóm bác sĩ đến thăm anh và nói với anh rằng họ thờ 'tôn nghiêm' ( tôn thần ), nghĩa là tinh thần của Trần H Đao và họ muốn xây một ngôi miếu mới, nhưng không biết phải làm như thế nào. Mặc dù văn bản không nêu rõ quan điểm này, nhưng có lẽ đây là những bác sĩ mà Phạm Võng đã từng đến thăm khám về các vấn đề sinh sản mà vợ chồng anh đang phải đối mặt. Dù sao đi nữa, Phạm Vọng cũng báo cáo nguyện vọng của các bác sĩ với cấp trên của mình là Tổng đốc hai tỉnh Nam Định và Hưng Yên là Đặng Văn Hoà. Toàn quyền Hoà đã tích cực trả lời rằng 'Đại vương Trần là một công thần chính thống của Nam quốc. Từ xưa đến nay ông thực sự là người mẫu mực cho nhân dân và cán bộ. ' Ông cũng nói rằng mong muốn của ông là xây dựng một ngôi đền như vậy từ lâu, và bây giờ anh đề nghị họ tìm một địa điểm thích hợp trên khu đất cao và khô ráo để thực hiện điều đó. Ngôi đền được xây dựng tại xã Đông Mặc, huyện My Lộc , Tỉnh Nam Đinh. Sau khi hoàn thành, Phạm Võng và một số tín đồ khác của miếu vào miếu chính thờ Đao trong Va.n Kiếp năm 1849 để mang về một bảng tên tuổi để tôn quý. Trong chuyến đi này, Pham Vo.ng đã bí mật làm lễ cầu siêu cho vong linh họ Đao cho vợ anh ta có thai. Sau khi đọc lời khẩn cầu này, Pha.m Vong thấy phản ứng tức thì trong làn khói hương từ trong ngôi đền. Một tháng sau,Vợ của Vong đúng là đã có thai. Năm sau Vong đã nhận một chức vụ ở một vị trí khác. Nhân ngày giỗ Đao, anh ấy đã đến thăm ngôi đền mới. Mưa lớn buộc anh phải qua đêm ở đó, trong thời gian đó anh có một linh ảnh trong giấc mơ, trong đó Đao đưa cho anh ta một mảnh giấy màu vàng có viết các ký tự ' trần ' và ' khánh '. Tháng sau vợ Phạm Vọng sinh con trai, họ đặt tên là Trần Khanh. Sau đó, Phạm Vọng ghi nhận trong phần kết luận của mình rằng ông đã ngoài 50 tuổi và hiện có một người con trai mà ông có thể giao phó văn thơ của gia đình và người có thể chịu trách nhiệm duy trì việc thờ cúng tổ tiên của gia đình. Tất cả những điều này, Phạm Võng cảm thấy, đã được thần Trần ban cho. Đây là món quà mà Phạm Vọng biết rằng mình không bao giờ có thể đền đáp được. Tuy nhiên, anh ta ghi lại thông tin này với nỗ lực ít nhất để đền đáp một phần nhỏ những gì anh ta đã có được bằng cách truyền bá tin tức về tinh thần lớn, việc làm của Đao. 

(Vui lòng tìm kiếm phần 2 trên mục Nghiên cứu VH -TT của Blog chúng tôi) hoặc link

https://trinhngoclinhussh.blogspot.com/2022/04/tran-hung-ao-su-troi-day-cua-chu-nghia.html


Trịnh Ngọc Linh dịch


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nho giáo Hàn Quốc/ Phần 2. Thời kì Goryeo (918–1392)

Tân Nho giáo/Neo-Confucianism/ Tống Nho/ Trịnh Ngọc Linh Tổng hợp